“Chụp xong rồi?” Mục Dịch Nhiên cầm lấy di động Kha Tầm trả lại mình, mở ra album ảnh xem.
“Cậu đi WC chụp tấm ảnh thẻ kia?” Chu Hạo Văn nhìn Kha Tầm.
“Không biết cậu có từng chơi qua mấy game kiểu như trốn khỏi mật thất chưa,” Kha Tầm vỗ vai Chu Hạo Văn, lại như sực nhớ ra cái gì, động tác khựng lại một tí, sau đó tự nhiên buông xuống “Quy tắc lớn nhất của cái loại trò chơi kia là, toàn bộ những thứ thoạt nhìn như vô dụng, hoặc là nhỏ bé không đáng để ý tới đều có thể là nhân tố quyết định giúp chúng ta vượt ải, cho nên tôi cảm thấy dù cho là một tấm ảnh nho nhỏ bị ném trong WC cũng không nên bỏ qua.”
Chu Hạo Văn hơi cụp mắt nhìn tay Kha Tầm, sau đó dời mắt nhìn sang màn hình di động của Mục Dịch Nhiên.
Trên màn hình lúc này đang hiển thị tấm ảnh mà Kha Tầm chụp, còn hết sức chu đáo dùng “mosaic” xử lý làm mờ những chỗ dơ bẩn xung quanh ảnh chụp.
Trên ảnh chụp là một nửa gương mặt của một người đàn ông bình thường, bởi vì thời gian quá lâu, ảnh lại theo kiểu photo lại cho nên nhìn không đoán được tuổi tác, nhưng hẳn là không quá già, bởi vì tóc trên đầu khá dày đặc bù xù, diện mạo ngay ngắn, khóe môi còn có một chút ý cười khẽ.
“Những người này đại khái đều là vật thí nghiệm bị giải phẫu cắt bỏ thùy trước trán thất bại.” Chu Hạo Văn lạnh lùng nói.
“Nhưng mà còn nhớ không, có một vật thí nghiệm thành công, hơn nữa còn tiến vào giai đoạn hai.” Kha Tầm nhìn Mục Dịch Nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


