Trở lại phòng thí nghiệm C, Mục Dịch Nhiên lấy một cái tua vít từ trong hộp đồ nghề, tháo cái miếng chắn ở phía sau máy ra, để lộ các tuyến đường dây điện bên trong.
“Kể cả phá hoại lẫn thay đổi đều có khả năng sẽ bị phản phệ.” Chu Hạo Văn đứng bên cạnh nhìn, ra tiếng nhắc nhở.
“Mày tính làm thế nào?” Kỳ Cường chần chừ đưa di động cho Kha Tầm, mắt lại nhìn Mục Dịch Nhiên.
Mục Dịch Nhiên nhận di động Kha Tầm đưa tới, lựa mấy dụng cụ trong thùng đồ nghề ra, sau đó không chút tiếc thương gì nhanh chóng gọn lẹ “mổ” di động của Kỳ Cường ra, ánh mắt cũng không thèm nhìn hắn một cái, chỉ thản nhiên nói “Pin trong di động nếu bị va đập dẫn đến biến hình sẽ khiến cho hai cực âm dương bên trong va vào nhau, gây ra hiện tượng chập mạch. Chập mạch sẽ khiến cho nhiệt bên trong pin tích tụ, khí áp tăng cường đột ngột dẫn đến nổ mạnh. Các ion lithium trong pin cũng sẽ phản ứng trực tiếp hóa học với oxy trong không khí, sinh ra hiện tượng cháy nổ.”
Kỳ Cường lộ ra vẻ mặt “em mới tốt nghiệp cấp 2”, còn chưa kịp hiểu được thiên thư trong miệng Mục Dịch Nhiên nói ra, đã nghe thấy Kha Tầm đứng cạnh bổ sung “Chỉ cần bỏ di động vào trong cái máy này, làm nó bốc cháy hoặc nổ mạnh sẽ làm tiêu hủy đường dây điện bên trong, máy móc cũng vứt đi.”
“Nhưng làm như vậy có khi nào bị ‘tranh’ xem như chúng ta phá hoại thiết bị của nó không?” Chu Hạo Văn cẩn trọng nhìn Mục Dịch Nhiên.
“Cho nên khâu gây nổ di động chúng ta sẽ không tự tay làm,” Mục Dịch Nhiên ung dung bình tĩnh đáp “Lắt đặt một cái cơ quan liên hoàn, làm cho đám “nhân viên nghiên cứu” kia tự ra tay.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
