Mọi người không hẹn mà đồng loạt yên lặng, đều nhìn về phía người đàn ông tuy không có bao nhiêu cảm giác tồn tại nhưng lại khiến người ta khó mà bỏ qua này.
Cái chất khàn khàn trong giọng của Hoàng Bì không phải cái độ khàn khàn của giọng nói trầm thấp hấp dẫn, mà là cái giọng nghẹn nghẹn thường thấy của những kẻ nghiện thuốc hút đến nỗi cổ họng bị khói thuốc phá hỏng, lại thêm âm điệu trầm trầm, thoạt nghe quái đản như tiếng cú kêu.
Tần Tứ suy nghĩ một lát, cũng không phản đối.
Quyết định thứ tự rút số là chuyện chẳng sớm thì muộn, sớm một chút hay trễ một chút cũng chẳng sao cả, nếu vì việc này mà gây sự với Hoàng Bì, e là lại sinh thêm sự.
Vì thế hắn dùng tờ giấy còn lại ngày hôm qua đặt trên bàn xé thành chín phần, viết số lên.
Bỏ giấy thăm vào ống đũa đồng đặt giữa bàn, Hoàng Bì trước hết với tay rút ra một tấm, nhưng hắn không mở ra, chỉ tùy tiện ném trên bàn, sau đó vẻ mặt âm u nhìn mọi người.
Đợi đến khi mọi người đều bốc được thăm cho mình rồi, trong ống còn sót lại một cái, Tần Tứ liền bỏ vào chỗ trống bên cạnh, đại biểu cho số thẻ của Trương Hàm Duệ.
Tuy rằng giờ phút này cô ấy đã chẳng khác gì người thực vật, nhưng dẫu sao vẫn còn sống, nếu đêm nay không mang cô ấy vào tầng ngầm, vậy cô ấy nhất định sẽ chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

