“Tôi không cho là như thế.” Chu Hạo Văn nói “Phòng thí nghiệm D còn rất nhiều tài liệu chúng ta chưa xem.”
“Hơn nữa thông qua kinh nghiệm ở mấy bức tranh trước, đôi khi chữ ký không hẳn liền nằm ở đó ngay từ đầu,” Kha Tầm nói “Nó cần được kích hoạt, ví dụ như thông qua hành vi nào đó, hoặc là bước vào nơi nào đó, hoặc là đợi chúng ta khám phá ra ẩn ý của tranh, chữ ký mới sẽ hiện ra.”
“Cho nên, nhất định còn có việc gì đó chúng ta chưa đạt tới, hoặc là hành vi nào đó mà chúng ta chưa làm ra.” Chu Hạo Văn nói.
“Vậy kế tiếp chúng ta nên làm gì?” Từ Trinh từ đầu vẫn luôn háo thắng muốn đoạt lấy vị trí chủ đạo đến giờ phút này cũng phải buông tha cho việc ấy, đem toàn bộ hi vọng trông cậy vào nhóm những thành viên cũ.
“Kế tiếp, chúng ta đi lấy thẻ số.” Tần Tứ bình tĩnh nói “Tranh thủ trước lúc trời tối, tìm manh mối ở phòng thí nghiệm D.”
Mọi người không ai dị nghị, lấy số sớm hay muộn đều giống nhau, bèn lục tục đứng dậy đi về phía cửa sắt.
Kha Tầm ngủ một giấc cho tới trưa, năng lượng cũng đã khôi phục lại mấy phần, liền đi qua cõng Trương Hàm Duệ được đặt ngồi ở cạnh bàn. Trương Hàm Duệ không biết từ lúc nào đã mở mắt ra, hai mắt dại dại nhìn đăm đăm trần nhà, gương mặt xinh đẹp mất đi sức sống cùng sinh động lúc bình thường, tựa như một khối xác không hồn chỉ còn lại hô hấp.
Kha Tầm lấy di động từ trong túi đối phương ra, bỏ vào túi mình, bên trong có di ngôn mà cô ấy để lại cho ba mẹ cô ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


