“Nhân viên nghiên cứu” không chút ngại phiền, cứ cách mỗi năm giây lại ấn nút mở điện một lần.
Tuy rằng mỗi lần truyền điện thời gian chỉ có năm giây, nhưng cái cảm giác đau đớn khó có thể chịu đựng kia lại không có chút nào thuyên giảm, nó quẩn quanh trong thân thể, thậm chí ở thời gian ngắt điện ngắn ngủi cũng hoàn toàn không được chút thả lỏng nào.
Mục Dịch Nhiên nhắm một con mắt, dùng con mắt còn lại nhìn màn hình, nhưng bất hạnh lại không khéo là, lại một lát sau, con mắt còn lại của hắn cũng bị mồ hôi làm cho nhòe nhoẹt.
Không thể thấy được cái gì, dù cho hắn có nháy có chớp cỡ nào, chúng nó cũng chặt chẽ dính vào bên trên.
Chỉ cần chênh lệch một giây, hắn cùng Kha Tầm chắc chắn sẽ chết một người.
Kha Tầm… Kha Tầm đã rất cố gắng muốn cùng hắn sống sót.
Mục Dịch Nhiên hít một hơi thật sâu, hai mắt nhắm lại.
1, 2, 3, 4, 5.
Buông tay.
Tạm dừng.
Điện vẫn sẽ truyền chứ?
Nhất định, nhất định phải truyền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

