Sẽ xảy ra cái gì, không ai dự đoán được, nhưng có biện pháp chung quy vẫn tốt hơn bó tay chờ chết.
Đồng hồ đếm ngược trên vách tường bắt đầu tiến vào một phút đếm ngược đến mười một giờ đúng, bốn người trong phòng thí nghiệm C đến ngồi dựa cạnh tường, chờ đợi giờ phút sinh tử tiến đến.
Kha Tầm cùng Mục Dịch Nhiên ngồi cách Lý Nhã Tình cùng Thái Hiểu Yến có một đoạn, trong bóng đêm tối om, Kha Tầm kề sát đến bên tai Mục Dịch Nhiên, thanh âm cực khẽ nói “…Thật chứ, biện pháp này của tôi căn bản là vô dụng.”
“Ừ.” Mục Dịch Nhiên cảm nhận được hơi nóng phả lên vành tai mình, cả người đều bất động.
“Nói thế tức là biện pháp của tôi không chừng có thể thử xem?” Kha Tầm nói xong, đột nhiên nghiêng đầu hắt xì một cái.
“Cảm cúm à?” Mục Dịch Nhiên hỏi.
“không.” Kha Tầm dụi dụi cái mũi xoay đầu lại, không dám nói kỳ thật là do sợi tóc của anh chui vô lỗ mũi của tôi—— dám nói ra lời này bảo đảm anh ta sẽ không để mình dựa sát vào như vậy nữa.
“Biện pháp của cậu tuy rằng có thể thử một lần, nhưng e là xác suất thành công không cao.” Mục Dịch Nhiên hoàn toàn không hay biết gì cảm, vẫn tiếp tục nhẹ giọng nói “Khoan bàn đến tốc độ phản ứng của mỗi người có nhanh có chậm, dù cho mấy lần đầu may mắn thành công, tôi không cho là những ‘nhân viên nghiên cứu’ kia để mặc thực nghiệm gặp vấn đề liên tiếp, bọn họ tuyệt đối sẽ đúng lúc loại trừ vấn đề, để thực nghiệm có thể tiếp tục tiến hành suông sẻ.”
“Tức là bọn họ có thể sẽ tắt di động đi?” Kha Tầm vẻ mặt trầm tư “Vậy chúng ta dùng miệng đếm nhẩm năm số, hoặc là khỏi đếm, một người hô buông tay những người còn lại liền buông tay.”
“Vẫn là câu nói kia, tốc độ phản ứng của mỗi người có nhanh có chậm, thành công hay không toàn dựa vào may mắn.” Mục Dịch Nhiên nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)