“Đồng hồ lầu hai hoa văn biến thành màu xanh lơ vào lúc nào?” Mục Dịch Nhiên nhạy bén bắt được mấu chốt trong lời nói của Miêu Tử Phái, lập tức hỏi lại.
Anh chàng chuyên ngành mỹ thuật này tuy có chút chậm nhịp, nhưng năng lực quan sát lại mạnh hơn người bình thường rất nhiều.
Mọi người trong nhất thời không ai lên tiếng, đều đang chậm rãi nghiền ngẫm việc này.
Thạch Chấn Đông lột vỏ trái chuối đưa cho bạn gái mình, bản thân cầm một quả táo xanh ăn, tận lực không đụng tới những hoa quả có màu đỏ tươi.
“Lượng công việc buổi sáng như thế nào rồi?” Tần Tứ hỏi mọi người.
Diệp Ninh Thần Nhất phòng màu tím nói trước “Tôi tồn gần xong một bình rồi.”
Quách Lệ Hà bên phòng màu xanh dương cũng báo cáo khối lượng công việc “Tôi cũng gần xong hai bình.”
Miêu Tử Phái phòng màu vàng nói “Tôi được một bình rưỡi rồi.”
Thạch Chấn Đông phòng xanh lá có chút xấu hổ cười “Tôi thì mới được nửa bình.”
Tần Tứ căn cứ vào khối lượng các phòng tiến hành phân chia công việc lại “Lượng công việc trước mắt không được lý tưởng cho lắm, bởi vì chúng ta cũng không biết trước liệu buổi chiều có xảy ra tình huống bất ngờ nào không. Tôi đề nghị mọi người cùng nhau tranh thủ làm việc trước giờ cơm trưa, ráng cố gắng cho xong hơn phân nửa là được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
