*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cấu tạo bên trong lâu đài rất phức tạp, ba người Kha Tầm chạy lên lầu bốn, vượt qua một đoạn hành lang lộ thiên khá dài, mới nhìn thấy Mễ Vi đang đứng chờ bọn họ.
Tân Bội Bội đột nhiên rú lên một tiếng sợ hãi, nháy phốc ra sau lưng Kha Tầm né tránh —— dưới khe cánh cửa lớn màu đỏ kia đang chảy ra một vũng chất lỏng màu đỏ, nhìn như một bãi máu sềnh sệch.
Tất cả mọi người đều tránh xa cánh cửa đỏ, ánh mắt không hẹn mà cùng đồng loạt nhìn về chất lỏng màu đỏ đang tràn ra dưới cửa, lúc này nó vẫn đang chầm chậm lan ra, rất khó mà tưởng tượng được, bên trong lúc này đang xảy ra chuyện gì.
“Không phải máu.” Giọng nói lạnh nhạt của Mục Dịch Nhiên vang lên.
Kha Tầm nhìn vào mắt đối phương: Không phải máu, vậy chắc là màu sắc trong căn phòng kia.
“Dựa theo lệ thường trước đó, chỉ cần sự kiện tử vong xảy ra, màu sắc của cửa sẽ biến thành xám trắng, hay theo như lời NPC nói chính là phòng đã mất đi màu sắc.” Chu Hạo Văn đột nhiên lên tiếng, mắt nhìn Kha Tầm “Hiện tại chúng ta chỉ có thể đứng đây phán đoán, Trương Thiên Vĩ có lẽ chưa chết.”
Trước đó phòng màu đỏ chỉ có hai người Trương Thiên Vĩ cùng Hạ Vũ, mà sáng hôm nay phòng bọn họ ở đã mất đi màu sắc, bao gồm cả phòng làm việc màu đỏ dưới lầu một cũng mất màu.
Mà, cánh cửa to lớn màu đỏ, cùng với chất lỏng như máu tràn ra khắp sàn nhà này, rốt cuộc là muốn nói lên điều gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

