Ngoại trừ phòng màu xanh lá của Chu Hạo Văn cùng Thạch Chấn Đông ra thì những phòng còn lại đều hoàn thành việc tồn trữ ba bình quả mọng trước giờ cơm trưa.
“Chúng tôi chỉ còn khoảng một bình nữa là xong rồi, trước hai giờ chiều hôm nay hẳn là có thể hoàn thành nhiệm vụ.” Thạch Chấn Đông ngước nhìn đồng hồ treo trên tường, hoa văn bên trên vẫn là màu xanh lơ.
Mọi người đều gật đầu, cơm trưa không ai ăn nhiều, cũng không ai có lòng đâu mà đi nghỉ trưa, thế nên sau khi ăn xong Thạch Chấn Đông cùng Chu Hạo Văn trở lại phòng làm việc, những người còn lại đều vây quanh bàn ăn họp thảo luận.
“Trước hết nói về manh mối mà chúng ta hiện đang nắm giữ,” vẫn là Tần Tứ lên tiếng “Đầu tiên, là điều kiện tử vong. Ngày hôm qua Hạ Vũ không rửa tay đã xộc vào phòng màu sắc khác, đây là hành vi làm ô nhiễm màu sắc rất rõ ràng, cho nên cuối cùng bị tước đoạt màu sắc mà chấm dứt sinh mệnh.”
“Người tử vong thứ hai là Trương Thiên Vĩ, cho đến giờ chúng ta vẫn chưa thể xác định cậu ta có ô nhiễm màu sắc hay không, nhưng hiển nhiên đi sang các phòng màu khác cũng là một trong các điều kiện gây tử vong. Cái chết của Trương Thiên Vĩ hiện vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ, chúng ta liền thảo luận về vấn đề này trước đi.” Ánh mắt của Tần Tứ đảo quanh những người đang có mặt.
Mễ Vi là người đầu tiêng lên tiếng “Tôi thấy việc đầu tiên chúng ta cần xác định là Thiên Vĩ học trưởng rốt cuộc chết vào lúc nào, trước lúc bị mang ra khỏi phòng mình anh ấy còn sống hay đã chết, và cả một màn mà chúng ta chứng kiến lúc ban sáng… Khi ấy học trưởng rốt cuộc đã… chết hay chưa?”
Tân Bội Bội là người đầu tiên bị lời của Mễ Vi dọa sợ run “Cả người đều ngâm mình trong cái bình đó đương nhiên là chết rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

