Những người bên trong gương giống như không nghe thấy lời của Kha Tầm, vẫn tiếp tục làm chuyện của mình.
“Cố gắng đừng để bóng của chúng ta tiếp xúc với bọn họ.” Chu Hạo Văn vẻ mặt cảnh giác, theo bản năng lựa góc độ tránh xa Trương thiên Vĩ vẻ mặt tối tăm bên trong gương.
Kha Tầm thử giơ lên cánh tay, lợi dụng bóng mình phản chiếu trong gương chào hỏi Diệp Ninh Thần Nhất, giống như có chút hiệu quả, chỉ thấy Diệp Ninh Thần Nhất nhìn chăm chăm Kha Tầm trong gương, khóe miệng mỉm cười.
Kha Tầm dùng môi nói “Miêu Tử Phái.”
Diệp Ninh Thần Nhất trên mặt có chút mê man, lại có chút đau buồn, khe khẽ lắc đầu, dời ánh mắt nhìn sang chỗ khác.
“Không được rồi, tao ở đâu cảm giác đầu óc khó chịu quá sức,” Vệ Đông dùng tay gõ gõ đầu “Cảm giác buồn nôn mắc ói, giống như cơ thể bị tách rời ra ấy.”
Những người còn lại cũng không khá hơn hắn chút nào, hiện tại đều đang cố gắng chịu đựng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)