Vệ Đông vừa chặn cửa xong, trong lòng liền rối loạn, nhìn lại hai bình lớn nước trái cây đã muốn hoàn thành, trong lúc nhất thời chẳng có lòng đâu mà tiếp tục làm việc.
Giọng Miêu Tử Phái cũng vang lên, không rõ là đang khích động hay đang thống khổ “Đừng cản tôi! Tôi không ép buộc bất luận kẻ nào, nên các người cũng không được ngăn cản tự do của tôi! Tôi nguyện hi sinh vì bức tranh này! Nguyện cống hiến màu sắc của tôi dâng ra cho nó!”
Vệ Đông có chút do dự, nhưng càng tin tưởng vào Kha Tầm hơn, cho nên cũng không hành động, càng không lên tiếng.
Rồi sau đó, hắn thấy được Miêu Tử Phái chạy lướt ngang qua cửa sổ, cùng với Thạch Chấn Đông đuổi theo sau lưng nhưng không đuổi kịp, vẻ mặt thất vọng quay trở lại.
Vệ Đông chần chừ, nhưng không dám tùy tiện hành động.
Rốt cuộc, Kha Tầm cùng nhóm người Mục Dịch Nhiên từ mê cung chạy ra, Vệ Đông thở phào một hơi, đi tới dời mấy cái bàn chặn cửa qua một bên, tính đi ra ngoài.
Nhưng đột nhiên nghe giọng Tần Tứ vội vàng vang lên “Mọi người mau đến phòng không màu ở giữa! Chữ ký nằm ở đó!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)