“Hạo Văn Nhi, đừng hù mọi người như vậy chớ, nói nghe cứ như NPC là boss lớn phía sau ấy, còn vẫn luôn theo dõi chúng ta chằm chằm…” Vệ Đông tăng tốc độ nhét đồ ăn vào mồm vì không muốn lát nữa nghe mọi người phân tích cái gì đó ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của mình.
“NPC chắc chắn không phải boss,” Tần Tứ uống cạn ly sữa “Nhưng NPC nhất định có thể thay mặt boss, hoặc ít nhất cũng là kẻ hầu của nó, mọi người thử nhớ lại những bức tranh trước đây xem, chẳng phải lần nào cũng là thế sao.”
“Thời gian cấp bách, cũng đành thế chứ biết sao.” Thạch Chấn Đông chủ động nói “Tôi đã quen thuộc với công việc kia rồi, để tôi ở lại buổi sáng cho, tranh thủ hoàn thành xong ba bình.”
Miêu Tử Phái cũng chủ động nói “Tần bác sĩ có kinh nghiệm, để tôi ở lại làm cho, làm suốt mấy hôm nay cũng quen tay hơn.”
Vệ Đông cũng lên tiếng bao thầu phòng màu tím.
Kha Tầm bên đây chẳng có thừa ai để mà nhường qua nhường lại, vẻ mặt tội nghiệp nhìn Mục Dịch Nhiên “Vậy mấy anh đi đi, nhớ coi chừng an toàn nha.”
Mục Dịch nhiên khẽ cụp mi mắt, rồi lại ngước lên nhìn “Những người ở lại làm việc lưu ý, tuyệt đối không được một mình ở trong đại sảnh, có muốn đi vệ sinh cũng phải có ít nhất một người kết bạn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

