Đêm hôm ấy tựa như một chiếc xe im ắng chạy trong bóng đêm, không ai biết đích đến ở nơi nào, cũng không ai rõ trên đường đi sẽ gặp phải cái gì.
Kha Tầm nhìn cả gian phòng dần dần hiện ra màu sắc, nếu phải đặt tên cho loại biến hóa này, vậy tạm thời có thể gọi nó là “rạng đông”.
Kha Tầm cố ý đi đến kiểm tra cửa sổ bị đóng đầy ván gỗ, kẽ hở sót lại thật sự rất nhỏ hẹp, đến cả chiếc đũa cũng khó mà xuyên qua lọt.
Quách Lệ Hà rốt cuộc ở đâu? Sống không thấy người, chết không thấy xác, thật sự kỳ quái.
Cuối cùng, Kha Tầm thấy được dưới chân tường nơi cửa sổ có một cục giấy vò, nhìn như một khối giấy vụn vứt đi bị tùy tay vò lại thành một cục vậy.
Kha Tầm thật sự nhớ không ra trong phòng này có ai từng dùng giấy hay không, thế nên vẻ mặt nghi hoặc cúi đầu nhặt cục giấy kia lên, nó nặng ước chừng cỡ một tờ giấy A4 thông thường.
Kha Tầm đáy lòng phức tạp cuốn tờ giấy kia lại, cầm trong tay, sau đó đi mở cửa phòng.
Sắc mặt của mọi người đều vô cùng phức tạp, không còn vẻ sợ hãi như ban đầu, thay vào đó là vẻ bất đắc dĩ buông xuôi cho số mệnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

