*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mọi người vô cùng nghi hoặc về lầu sáu, Vệ Đông thì nói thẳng có lẽ kia là bug, nhưng lại không thể nào giải thích được màu tím kia rốt cuộc từ đâu mà đến.
“Màu tím nhất định còn có ý nghĩa nào khác, chỉ là chúng ta chưa nghĩ ra được đáp án thôi.” Thạch Chấn Đông nhìn đại sảnh màu sắc dần dần trở tối, cảm thấy trong lòng áp lực.
Tần Tứ nhìn vẻ mặt của Mục Dịch Nhiên, hỏi han như thăm dò “Tiểu Mục, cậu nghĩ ra được điều gì sao?”
“Tôi chỉ đang nghĩ những lúc “tranh” mê hoặc chúng ta, rốt cuộc là do ngẫu nhiên hay có lựa chọn.” Mục Dịch Nhiên tranh thủ lúc trời còn chưa tối hoàn toàn đề ra ý tưởng của mình —— hiện thời gian càng lúc càng gấp gáp, hắn cũng không muốn kết luận của mình biến thành lời vuốt đuôi.
“Tôi cho là có lựa chọn,” Lên tiếng chính là Chu Hạo Văn “Nhất là ngày đầu tiên, chúng ta còn chưa biết ở một mình trong đại sảnh sẽ bị mê hoặc, ngày đó hẳn là không chỉ có một người từng một mình ở trong đại sảnh —— ít nhất trong thời gian làm việc cũng sẽ có muốn đi phòng vệ sinh băng ngang qua đại sảnh, mà quá trình đi từ phòng làm việc đến phòng vệ sinh cũng có thể xem như là một mình ở đại sảnh.”
“Mục đích nó lựa chọn những người kia là gì?” Miêu Tử Phái nói.
“Nếu tôi đoán không sai thì ngày đầu tiên kẻ bị mê hoặc, có lẽ là Hạ Vũ.” Chu Hạo Văn nói.
Thạch Chấn Đông giống như ngẫm ra điều gì “Ý của Hạo Văn là nói, nó chuyên môn ra tay với những người có tâm lý yếu kém?”
Bản thân hắn cũng tự thấy cách nói này của mình như không chính xác lắm “Nói chung chính là những người mà tính cảnh giác tâm lý có phần yếu kém, dễ bị người lợi dụng sơ hở nắm lấy nhược điểm.” Giọng của Thạch Chấn Đông bỗng hạ thấp “Chẳng hạn những cô gái đơn giản như Bội Bội vậy…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)