Kha Tầm và Mục Dịch Nhiên cũng không dừng lại xem thi thể của Tân Bội Bội quá lâu, mà là tranh thủ thời gian leo tiếp cầu thang lên tới tầng sáu.
Kết cấu tầng sáu cũng không khác gì so với các tầng còn lại của tòa nhà hình tròn, bên ngoài một đại sảnh hình bán nguyệt, đẩy ra cửa gỗ nằm ở chính giữa, bên trong hẳn cũng sẽ là một phòng trống đặt một cái bình thủy tinh lớn.
Mục Dịch Nhiên cũng không nghĩ ra nguyên nhân “Tôi cũng cho rằng màu tím này có liên quan đến Diệp Ninh Thần Nhất, màu tím xuất hiện ở đây nhất định có ý nghĩa đặc biệt của riêng nó.”
Kha Tầm có phần hối hận “Sáng nay lẽ ra tôi nên lên đây xem.”
“Cậu đã cố hết sức rồi,” Nét mặt của Mục Dịch Nhiên chợt trở nên kỳ lạ “Chúng ta trở về thôi.”
Sáng sớm bọn họ không có tâm trạng lên lầu sáu tìm kiếm là bởi vì Kha Tầm trong quá trình cứu Tân Bội Bội bất cẩn làm đứt đầu đối phương… Rất nhiều người khi đó đều âm thầm ước tính “bóng ma” trong lòng Kha Tầm… Mục Dịch Nhiên cũng không ngoại lệ.
Khi hai người trở lại đại sảnh lầu hai, phát hiện cửa sổ phòng ngủ màu vàng được xem như “trọng điểm” lúc này đã bị đóng đinh đầy ván gỗ.
Tần Tứ cầm công cụ trên tay “Tiếp theo tới phòng ai?”
Kha Tầm gãi gãi đầu “Tôi thấy sợ, đóng phòng tôi đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)