“Chỉ cần đến tối, tất cả các ngươi đều chết hết.” Kẻ khoác áo choàng đầy màu sắc rốt cuộc mở miệng nói câu nói đầu tiên.
“Chỉ cần không trái với điều kiện tử vong, chúng tôi vẫn còn thời gian bốn đêm.” Mục Dịch Nhiên lạnh lùng đáp lại.
Từ xa xa vọng tới giọng của Vệ Đông “Mục đại lão, hai chúng ta đều là màu tím, nếu hai ta cùng cống hiến ra màu sắc của mình, có phải sẽ bị co rút thành hình người bé tí xíu không…” ——Thanh âm của hắn vọng lại từ xa xa nghe có vẻ hơi thê thảm.
“Tất cả màu sắc đều mang tính tượng trưng,” Mục Dịch Nhiên hai mắt nhìn chăm chăm kẻ không có bóng trước mặt “Chúng tôi có thể cống hiến vài giọt máu, chỉ cần vài giọt là đủ rồi.”
Kẻ nọ cười lạnh một tiếng “Ta có thể tùy ý lấy toàn bộ của các ngươi.”
“Nếu ngươi cùng bóng của mình tách ra quá lâu, liệu sẽ ra sao?” Mục Dịch Nhiên đột nhiên hỏi lại.
Vẻ mặt của hắn bỗng trở nên cực kỳ khó coi, thậm chí giống như đang phẫn nộ.
Bốn thành viên lẫn nhau luân phiên nhìn một cái ngắn ngủi, trải qua suốt mấy bức tranh, tất cả bọn họ đều ăn ý vô cùng.
“Chúng tôi có rất nhiều cách thức hủy diệt căn phòng gương kia.” Những lời này của Tần Tứ tràn ngập cảm giác nghiêm cẩn của một vị bác sĩ, nhưng lại đầy sức thuyết phục đáng tin theo kiểu khoa học “Hoặc ít nhất có thể làm cho kẻ soi gương nhìn không thấy bóng mình.”
“Cũng có rất nhiều cách phá hủy bình pha lê ở tầng thứ sáu tòa nhà hình tròn kia.” Chu Hạo Văn vẻ mặt thoáng hiện nét nghiêm túc trăm năm khó gặp của một vị “gêm-mơ” nói “Hoặc ít nhất có thể làm cho người khác mở không ra nắp đậy bình.”
Từ xa xa truyền đến tiếng la của Vệ Đông “Cứ vậy mà triển đi, tụi này cho vài giọt máu, ngươi cho chữ ký, cả hai bên đều có lợi na~”
Giọng điệu hệt như mấy bà chị tiểu thương bán hàng rong ép mua ép bán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

