Khi năm người họ trở lại đại sảnh lầu một thì thời gian vừa lúc đến giữa trưa, bên bàn cũng đã bày sẵn cơm trưa.
Mọi người không hẹn mà cùng nhau ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên vách tường, thấy hoa văn vẫn là màu chàm, đều âm thầm thở phào một hơi.
Theo tiếng NPC kêu gọi mời ra dùng cơm, bốn người ở lại làm việc trong phòng cũng lục tục đi ra, lại giống như cùng nhau hẹn trước, đều đồng loạt giơ hai tay của mình cùng vạch túi tiền trên quần áo ra, để chứng minh mình đã rửa tay rất sạch, hơn nữa cũng không có ý đồ muốn ô nhiễm màu của ai.
Đám người ngồi vây quanh một cái bàn lớn, Tần Tứ nói trước “Chắc do trong lòng áp lực nên hôm nay hiệu suất làm việc của tôi vượt hẳn ngày thường, từ sáng đến giờ đã xong được hai bình rưỡi rồi.”
Mọi người nghe vậy đều gật đầu khen ngợi, Vệ Đông cũng nói “Tui cũng xong được hai bình hơn rồi! Trong lòng cứ nghĩ mau mau làm cho xong việc để buổi chiều có thời gian đi tìm chữ ký với mọi người.”
Thạch Chấn Đông có phần hổ thẹn “Tôi chậm tay quá, chỉ mới xong được gần hai bình.”
“Vậy là nhanh lắm rồi.” Mọi người bảo.
Quách Lệ Hà lắc lư cổ tay “Hôm nay cổ tay có hơi không thoải mái, nên chỉ mới xong có một bình hơn.”
Mễ Vi đột nhiên bị mỉa mai một lèo như vậy, tức đến run người “Chị Quách, chị… đã không phải việc cực nhọc gì, vậy sao chị lại là người làm ít nhất chậm nhất!”
“Cái con bé quỷ sứ đáng ghét này!” Quách Lệ Hà tức giận “Cổ tay của tôi đang bị thương, tổ trưởng lúc sáng ngã xuống giẫm lên cổ tay tôi! Cô đã lười biếng không chịu làm việc thì thôi, còn đi bới móc người khác nữa!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)