Lúc mọi người đi xuống đại sảnh lầu hai, thấy Quách Lệ Hà đang khuyên Thạch Chấn Đông gì đó “Nói chung bây giờ cần nhất là mau mau tìm ra được chữ ký sau đó rời khỏi bức tranh này càng nhanh càng tốt, biết đâu chừng những người kia còn cứu được thì sao.”
Thạch Chấn Đông vẻ mặt cười khổ, không nói được nên lời, thấy mọi người đều đi xuống, cũng không chờ bọn họ đến khuyên bảo mình đã chủ động đứng dậy “Xuống lầu một ăn cơm đi, xong rồi còn phải làm việc nữa.”
Vệ Đông đẩy cửa phòng ngủ bên mình ra ngó vào trong một cái, lại đóng cửa ra ngoài.
“Có phải thi thể của Diệp Ninh Thần Nhất biến mất rồi không?” Tần Tứ hỏi.
“Ai quan tâm nó ý nghĩa hay không, ít ra lúc Tiểu Diệp đi không cần chịu đau khổ như vậy.” Vệ Đông chợt nhớ Tân Bội Bội bị đứt đầu ngâm mình trong chất lỏng màu xanh dương, cảm giác Diệp Ninh Thần Nhất may mắn hơn nhiều lắm.
Mọi người cùng nhau xuống đại sảnh lầu một dùng bữa sáng, sau đó phân chia công việc, trải qua thương lượng mọi người thống nhất quyết định mỗi phòng sẽ có một người ở lại làm việc: Phòng màu tím là Vệ Đông, phòng xanh dương là Quách Lệ Hà, phòng màu vàng là Tần Tứ, phòng màu xanh lá là Thạch Chấn Đông.
Thạch Chấn Đông không có tâm trạng đi xung quanh tìm kiếm, tự yêu cầu ở lại làm việc.
Số người càng ngày càng ít đi, hiện tại phụ trách tìm chữ ký chỉ có năm người.
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

