“Cái chết của Diệp Ninh Thần Nhất cùng Hạ Vũ hoàn toàn giống hệt nhau, hai người bọn đều bị lây dính màu sắc khác mình, hoặc là mang màu sắc của mình đi vào những phòng không nên vào.” Mễ Vi phân tích “Dựa vào điều này có thể đoán ra, phải chăng những người bị ô nhiễm thi thể sẽ không bị mang đi, mà là tử hình ngay tại chỗ.”
Kha Tầm bỗng nói “Có lẽ những người bị tha đi không phải là thi thể, mà là cơ thể còn sống —— rất có thể Tân Bội Bội vẫn còn sống.”
Mọi người không hẹn cùng nhớ lại về những đồng xu dưới đáy ao —— khi Trương Thiên Vũ bị phát hiện ngâm giữa bình thủy tinh thì dưới đáy ao vẫn còn những đồng xu in hoa văn ánh trăng.
Dựa theo đó mà suy đoán, khi ấy Trương Thiên Vĩ vẫn chưa chết.
Bước vào hành lang lộ thiên quen thuộc nơi lầu bốn, cánh cổng tòa nhà hình tròn vẫn đang rộng mở như cũ, cánh cửa lớn màu đỏ cũng mở toang, nhưng cái bình thủy tinh từng ngâm Trương Thiên Vĩ lại biến mất tăm mất tích.
Mặt đất sạch sẽ như mới, giống như nơi này chưa bao giờ xuất hiện chất lỏng màu đỏ vậy.
“Tân Bội Bội ở lầu mấy?” Mễ Vi ngẩng đầu nhìn cái cầu thang dẫn lên lầu năm và lầu sáu.
“Vậy đi, để tôi bò cái thang kia lên trước xem thử thế nào.” Kha Tầm chủ động lên tiếng, hôm qua cậu cũng tính làm như vậy.
Cầu thang đồng rất chắc chắn, Kha Tầm chẳng mấy chốc đã đặt chân lên tầng năm, phát hiện Mục Dịch Nhiên theo sát sau lưng mình.
Kha Tầm cười khẽ “Anh đây là quan tâm tôi à? Là quan tâm tôi đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

