Kha Tầm hít thật sâu mấy lần, mới cảm thấy cơ thể dần dần sống lại, rốt cuộc có thể cảm giác trên tay có lực, co xiết lại thành nắm.
Kha Tầm đứng yên tại chỗ, cậu không có cách nào phân rõ phương hướng nên không dám manh động.
Lần này cảm giác cực kỳ rõ ràng, có thứ gì đó đang đi vào phòng, chứ không hề giống như hai lần trước vậy, chỉ đơn thuần là “đi ngang”.
Không gian bốn phía đều bị bóng tối vô hình mà khổng lồ khỏa lấp, duy nhất sót lại chỉ còn khứu giác cùng thính giác.
Có lẽ Quách Lệ Hà cảm nhận được nỗi sợ hãi từ trong giấc ngủ say, tiếng ngáy cũng dần dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng hít thở lâu dài nặng nề giữa cơn say ngủ.
Trong bóng tối vẫn còn một âm thanh khác, đến từ Tân Bội Bội, đó là âm thanh của tiếng thở cực kỳ dồn dập, tiếng hốc rít như đau đớn vì không thể hít thở.
Bóng tối có mùi của “màu sắc”, tựa như mùi của quả mọng trong phòng làm việc, lại giống như mùi tản ra từ bình thủy tinh ngâm Trương Thiên Vĩ.
Kha Tầm cảm giác có một mùi hương của “màu sắc” cực kỳ nồng đậm lướt qua cánh mũi của mình, sau đó dần dần phai đi, ánh mắt của Kha Tầm vốn đối diện hướng cửa sổ, lúc này “kẻ kia” hình như đang muốn từ cửa sổ rời khỏi.
Rốt cuộc có một chút màu xám lọt vào tầm mắt, là màu của khung cửa sổ, kế tiếp toàn bộ khung cửa sổ hình vuông đều hiện ra, mọi thứ trong phòng cũng có thể từ từ thấy rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)