Những lời này của Mục Dịch Nhiên lập tức khiến mọi người chú ý, kể cả Mễ Vi đã muốn bị tuyệt vọng bao trùm.
“Theo quan sát của Kha Tầm tối qua, Tân Bội Bội như là bị hai loại sức mạnh kềm chế, đầu tiên là cái bóng của cô ấy, thứ hai là bàn tay của kẻ vô hình bóp cổ cô ấy.” Thanh âm của Mục Dịch Nhiên vang thành tiếng vọng trong đại sảnh im lặng.
Mọi người ai nấy đều chăm chú lắng nghe, chỉ có mỗi Kha Tầm thất thần: Anh ấy gọi tên của mình nghe sao mà êm tai thế…
Vấn đề này mọi người vẫn chưa từng nghĩ tới, trước đó Hạ Vũ cùng Trương Thiên Vĩ ở chung một phòng, trong số hai người họ có một người bị mê hoặc mở ra cửa sổ giống như Tân Bội Bội tối qua vậy, nên mới thả “thứ kia” vào phòng.
Nhưng phòng màu tím cửa sổ không hề mở ra, vậy Diệp Ninh Thần Nhất chết như thế nào?
“Việc này hiện tại rối thành một mớ bòng bong ấy, hay là cái tên boss kia muốn biến chúng ta tự té xỉu trong mớ rối loạn ấy rồi mới ra tay? Vừa màu sắc rồi lại mê cung, hiện tại tới mở cửa sổ cũng thành câu đố.” Vệ Đông đưa tay vò đầu, cảm giác đầu mình giống như phình to lên.
Chu Hạo Văn ở bên cạnh lại bình tĩnh nói “Dựa theo các gợi ý trong tranh nêu lên, bức tranh này hẳn là có tính logic rất chặt chẽ, chỉ là chúng ta chưa tìm ra đầu mối chính mà thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
