Giọng nói này có chút quen thuộc, hình như là một trong ba cô gái chân dài, vừa nghĩ tới kia có thể là đồng bọn, Kha Tầm cũng không nằm yên được, tính ngồi dậy đến cửa sổ xem thử rốt cuộc ra sao.
Mục Dịch Nhiên nằm cạnh với tay giữ chặt Kha Tầm, dùng thanh âm cực khẽ nói “Là gõ 410.”
Quả nhiên tiếng đập cửa bên ngoài lại một lần nữa vang lên, lần này thậm chí từ gõ chuyển sang đập cửa, cô gái bên ngoài hô to như đang cầu cứu “Hai chị ơi! Tòa nhà này có vấn đề, không thể ở được! Hai chị mau ra đây đi, chúng ta bàn bạc làm sao rời khỏi chỗ này!”
Tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, mang theo vẻ tuyệt vọng như sắp chết.
Nhưng đáp lại họ là yên lặng tĩnh mịch như cái chết.
Kha Tầm vẫn muốn đi đến cửa sổ xem rõ mọi việc ra sao, nhưng cánh tay lại bị Mục Dịch Nhiên kìm lại, thanh âm của hắn từ bên tai truyền đến “Bọn họ đã trái với quy tắc của tranh.”
Tay Kha Tầm chợt khựng lại, quả thật… bọn họ đã trái với lệnh cấm “sau khi tắt đèn không được sang thăm phòng khác” mà bác gác cổng đã báo trước đó, việc gõ cửa có thể xem như là khởi xướng hành động thăm phòng kẻ khác…
Bên ngoài chợt lấp lóe ánh sáng, giống như là đèn pin di động, ánh sáng kia lướt qua cửa sổ, sau đó lại trở về tối tăm.
Tiếng đập cửa dần dần nhỏ đi, giọng cô gái giống như đang khóc “Chúng ta làm sao bây giờ, tòa nhà này rốt cuộc có người nào hay không…”
Một cô khác nói “Hơn 12 giờ rồi, chúng ta trở về phòng trước đi, ngày mai lập tức dọn đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

