Vết tích hỏa hoạn phòng 402 hết sức kỳ quái.
Trần nhà cùng bốn vách tường đều bị khói hun đen kịt, nhưng các vật dụng cùng trang trí khác lại hoàn toàn không hề bị lan đến.
Ánh sáng trong phòng rất hôn ám, cửa sổ hướng ra đường cái cũng bị chặn lại bởi vách tường xi-măng, hầu như mọi người không ai tỏ vẻ kỳ quái đối với việc này ngoại trừ Vệ Đông và Chu Hạo Văn, ánh mắt hai người tràn ngập hoảng sợ cùng khó hiểu đối với bức tường xi-măng kỳ quái kia.
Trên giường lớn ở trong buồng ngủ, hai phần ba chăn đệm bị đốt đến thành tro, mà một phần ba còn lại vẫn nguyên lành chẳng hao tổn gì.
Vệ Đông mặt mũi tái mét, đứng bên cạnh Kha Tầm “Rốt… Rốt cuộc là cháy kiểu gì vậy? Chẳng lẽ do chăn mền tự bốc cháy? Gì mà tà môn quá vậy nè!”
Mục Dịch Nhiên mắt nhìn nửa thanh nến vẫn còn nguyên vẹn không hư hao gì đặt trên cạnh bàn, cũng cảm thấy vô cùng kỳ quái.
“Đen sẵn từ trước?” Tần Tứ khó hiểu.
Hâm Miểu lại tỏ ra chắc chắn “Ba người chúng tôi… Ba người chúng tôi chiều hôm qua mở cửa xem phòng, lúc ấy cả căn phòng đã đen thui như vậy, sau đó chúng tôi còn đi xuống chỗ gác cổng muốn đổi phòng, nhưng ông ấy bảo phòng không thể đổi, ở hay không thì tùy… Chúng tôi bảo ông ấy mở cửa cho chúng tôi đi, ông ấy cũng không chịu.”
“Ngoại trừ vách tường đen ra, các cô còn thấy có chỗ nào kỳ quái không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

