Chung cư Xuân Duẩn có cả thảy sáu tầng, trừ đi tầng một là các cửa hàng buôn bán ra thì năm tầng còn lại đều là phòng ở, mỗi tầng có 16 hộ gia đình.
Nếu như đây là một tòa nhà ngang hình vuông, như vậy WC công cộng cùng với cầu thang có lẽ sẽ phân bố ở bốn góc các tầng —— nhưng đổi lại là kiến trúc hình trụ tròn, vậy WC cùng cầu thang sẽ nằm ở bốn điểm chia đều của vòng tròn, trùng hợp là đều nằm cách giữa bốn hộ gia đình.
Ban-công hành lang được rào bằng lan can sơn màu đỏ gạch, đứng sát lan can chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn xuống sân giếng trời hình tròn phía dưới, ngẩng đầu liền thấy được toàn bộ cửa phòng các hộ gia đình ở trong chung cư này, đồng loạt chỉnh thể vây tròn thành hình trụ.
Trong phòng chỉ có một cái giường lớn bằng gỗ kiểu dáng lỗi thời, bên cạnh đặt một cái bàn làm việc cùng giá sách, trên giá phần lớn đều là mấy loại sách về mỹ thuật hội họa.
Kha Tầm kéo tấm mành vải bố ra, bên ngoài là bóng đêm chật chội mà dày đặc, khiến người ta cảm thấy bức bối khó thở.
Gian phòng sơn màu cam ấm, ngược lại khiến lòng người cảm thấy an tâm hơn.
Có đôi khi, chỉ dựa vào bày biện gia cụ, cũng đủ để người ta thấy được cuộc sống lặt vặt của hộ gia đình ấy từng trải qua.
“Lần này vào tranh cậu có cảm giác không thoải mái giống lần trước không?” Mục Dịch Nhiên đặt túi hành lý đơn giản của mình lên bàn.
Kha Tầm quả thực chưa từng nghĩ đến vấn đề này “Nghe anh nhắc mới chợt nhớ, lần này hình như đỡ hơn hai lần trước, nhưng mà lúc mới vào tòa nhà này có chút cảm giác khó thở.” Kha Tầm cũng đặt ba lô của mình lên bàn làm việc “Phải rồi, lần này tôi có mang theo giấy vệ sinh, anh có cần cứ nói.”
Mục Dịch Nhiên “Tôi cũng có mang theo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


