*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mục Dịch Nhiên hiếm thấy mặc quần áo thường, Kha Tầm vẻ mặt tươi cười nhìn đối phương ——đều là mặc quần áo thường ngày, đã thế bên này là xanh lam nước ngầm, bên kia là xám sông băng, phối với nhau phết.
“Biết đâu chừng người xây chung cư là vì muốn tụ tài?” Kha Tầm ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen tựa như bố cảnh, cảm giác có thứ gì đó vô hình áp bách—— nói thật, chung cư này phong thủy thật sự rất không tốt, chiếm cứ cả khu vực cuối đường Xuân Duẩn, hai bên lại hướng về ba đầu phố đi thông ngõ đường, khiến tòa kiến trúc này thoạt nhìn rất giống một cái nút giao thông đặc biệt.
Loại nhà ở kiểu thế này, nghe bảo dân trong nghề gọi là “vạn tiễn xuyên tâm”.
——”Đây tuyệt đối là giải cấu trúc!” (*) Ở phía xa cuối cùng có người đi đến, ba nam một nữ, trong đó một người là Tần Tứ.
Tần Tứ nhìn đám người Kha Tầm gật đầu chào, cầm tờ giấy quảng cáo trong tay gấp gọn lại, sau đó bước đến đứng cạnh bọn họ.
“Đây là phong cách hội họa giải cấu trúc! Không, phải là kiến trúc giải cấu hiện đại!” Một vị nam tính trung niên đeo kính vẻ mặt vô cùng hân hoan nói, thân thể của hắn cao gầy thoạt nhìn như một cây gậy trúc.
Bên cạnh cũng là một người đàn ông trung niên với mái tóc dài cùng đỉnh đầu hơi hói, vẻ mặt suy tư nghiền ngẫm nói “Không không, tôi cho rằng đây thuộc về phạm trù triết học mới đúng.”
“Kiến trúc giải cấu bản thân nó chính là từ triết học mà ra!” Ánh mắt của nam trung niên mang mắt kính như muốn xuyên ra khỏi tròng kính.
Kha Tầm nhìn sang Tần Tứ, có chút không rõ đám người này rốt cuộc là dân “ở trong” hay “ở ngoài”.
Vẫn là lần đầu tiên gặp được người mới lần đầu vào tranh mà không hề tỏ ra sợ hãi hay bối rối…
“Tôi quen bọn họ ở đại sảnh triển lãm, nghe bảo là ba nhà thơ đang đi sưu tầm tư liệu.” Tần Tứ đơn giản kể lại.
So với hai nhà thơ nam thì nhà thơ nữ thoạt nhìn có vẻ bình thường hơn, lúc này trong mắt bà có chút bối rối, lại có chút tìm tòi, bà mặc sườn xám màu nhạt, bên ngoài còn khoác áo choàng lụa mỏng, dưới chân đạp đôi giày thêu đang đi về phía bọn họ “Tần bác sĩ, tôi vẫn chưa hiểu rõ mọi chuyện ra sao, nếu như cậu bảo là đi vào tranh thì thật sự hoang đường quá mức, nơi này phải chăng là… cửa sau đi thông bảo tàng mỹ thuật?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


