Những tờ giấy này rất ít chữ viết, đa số đều là diễn tả bằng tranh vẽ, quả thực không thể không bội phục hai vị này, rất có thiên phú mỹ thuật, chỉ vài nét bút ít ỏi liền phác họa nên hình tượng giống y như đúc, vô cùng đơn giản đã thổi hồn buồn vui hờn giận vào những hình tượng ấy.
Tỷ như hình vẽ một người nam sinh đeo mắt kính, đứng ở trước cửa căn tin, bên cạnh đồng hồ đang chỉ thời gia 11:40, đại khái muốn nói là: Anh chờ em ở cửa căn-tin lúc 11:40.
Quả thật là một người mẹ tốt.
Mục Dịch Nhiên cầm một tờ trong số đó, bên trên hình vẽ thoạt nhìn như một khung sườn máy móc cực kỳ phức tạp, giống như là thuộc về người ngoài hành tinh, hoặc là của công nghệ cao nào đó, xung quanh vô số nhân loại bé nhỏ cùng đến chiêm ngưỡng, có vài người nhìn giống người rồi lại không giống người, nhìn cơ thể họ, nếu như lột lớp da ngoài ra, liền thoạt nhìn không khác gì khung sườn máy móc kia.
Đó có lẽ cũng là một loại phong cách chủ nghĩa hiện thực huyền ảo, Mục Dịch Nhiên đang suy nghĩ, đột nhiên nghe được Kha Tầm la lên “Cái đậu, manh mối đây rồi! Hóa ra là giấu ở đây!”
Kha Tầm lật bức tranh với chủ nghĩa hiện thực huyền ảo kia ra mặt sau để có thể nhìn rõ, bên trên có một dòng chữ viết bằng bút máy: Mẹ, con đi 616 vẽ nha, con ăn trưa rồi.
“Hóa ra 616 với 411 là cùng một nhà!” Kha Tầm có chút hưng phấn “Hơn nữa cả hộ gia đình này ai cũng có dính líu tới việc vẽ hết!”
Mục Dịch Nhiên nhìn lại một lần chuỗi chữ viết trên giấy “Nếu tôi đoán không sai, 616 có lẽ là phòng bọn họ đã thuê để làm phòng vẽ tranh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


