Cái còi đỏ tự mình huýt lên thành tiếng thổi vang trong bóng đêm, tiếng còi khi thì chói tai, khi thì trầm thấp, lại có lúc như đang khe khẽ thì thầm, lúc như đang hò hét bi thương…
Bất luận âm điệu thế nào, cũng tràn đầy quỷ dị.
Khoảng chừng hơn nửa giờ sau đó, tiếng còi đột nhiên dừng lại.
Yên tĩnh đột ngột bao trùm, giống như trong bóng tối có thứ gì đó chuẩn bị trồi lên, ngược lại càng khiến người ta rợn mình sợ hãi.
Bỗng nhiên, phòng 410 bên cạnh truyền ra tiếng thét như xé rách màng tai của Sa Liễu, tiếng la xen lẫn tiếng gầm gừ nghe như của thú dữ, không ai có thể đoán ra được giờ phút này trong phòng đang xảy ra chuyện gì.
Phòng bên kia đột nhiên phát ra tiếng như kim chúc va chạm nhau, như là Sa Liễu đang phản kích lại, nối tiếp là tiếng cửa mở ra, từ cửa sổ 411 bọn họ có thể tinh tường nhìn đến, Sa Liễu toàn thây đầy máu thất tha thất thểu xông ra khỏi phòng, mà từ phía sau lại lao tới một con sói thân hình to lớn hung ác—— Kha Tầm dụi dụi mắt, lại cảm thấy con sói kia giống chó hơn.
“Cứu mạng! Cứu mạng!” Sa Liễu tuy rằng miệng vẫn luôn hô hoán cứu mạng, nhưng trong mắt lại tràn ngập tuyệt vọng, Kha Tầm đột nhiên phát giác cánh tay trái của Sa Liễu hình như không thấy đâu, từ bả vai xuống dưới máu tuôn như mua.
Sói lớn giống như cũng không tính trực tiếp giết chết con mồi, nó cắn xé giống như là đang đùa bỡn, nó há to cái miệng khủng bố cắp lấy Sa Liễu tha đi, giống như đang hưởng thụ tiếng la thê thảm của đối phương.
Sa Liễu cuối cùng vẫn cố gắng nhào tới gõ cửa 411, lần này từ miệng cô ta hô lên không còn là lời kêu cứu, mà là “Các người chết hết đi! Các người đều phải chết! Không ai có thể sống sót rời khỏi đây!”
Cả Kha Tầm lẫn Mục Dịch Nhiên đều thờ ơ lời nguyền rủa vọng vào từ bên ngoài, lúc này bọn họ phân chia nhau mỗi người một gian, cùng đợi dị tượng phòng 411 xuất hiện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
