Hâm Miểu không biết từ lúc nào cũng đi xuống sân giếng trời bên dưới, lúc thì uốn người múa mấy động tác vũ đạo cơ bản, lúc thì ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên miệng giếng trời trên đỉnh đầu.
Vệ Đông mua mấy cái bánh đậu ngọt, gọi cô đến ăn.
Tuy là Hâm Miểu đã bị bác gác cổng đẩy ra khỏi phạm vi “người”, nhưng đối với bánh đậu ngọt vẫn còn giữ lại bản năng như “người”.
Sa Liễu xung phong phụ trách tìm kiếm các cửa hàng ở lầu một, từ khi nghe nói nơi này có một cửa hàng chuyên bán đồ cũ, hơn nữa trong đó có một phần hàng hóa đều là thu mua từ các hộ gia đình trên lầu, Sa Liễu liền khẳng định trong cửa hàng này nhất định có thứ mà mình muốn tìm.
***
Những người còn lại chia nhau các lầu trên, lúc đám nam nhân bọn họ đi lên lầu, Tần Tứ không kềm được lòng nói “Tôi vẫn cảm thấy rất kỳ quái, tối qua rốt cuộc là ai gõ cửa? Tại sao chỉ gõ mỗi 410?”
“Xong rồi còn để lại một cái còi đỏ kỳ quái treo trước cửa 410.” Vẻ mặt Kha Tầm có chút mỉa mai.
Vệ Đông quay đầu nhìn anh bạn ở chung phòng với mình “Không phải cậu vẫn luôn canh giữ bên cửa sổ quan sát sao?”
Chu Hạo Văn “Thời khắc mặt bự tôi không có canh.”
“…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
