Kha Tầm nằm mơ, một giấc mơ có đôi phần nặng nề…
Trong mơ cậu không ngừng đi, đi mãi, nhưng đi thế nào cũng không ra được rừng trúc xanh biêng biếc kia.
Mục Dịch Nhiên đứng ở phía trước cách đó không xa, nhưng cậu lại đi mãi cũng không đến được nơi đó, muốn kêu tên của đối phương, nhưng thanh âm ra khỏi miệng lại hóa thành luồng gió thổi vào rừng…
Kha Tầm mở to mắt tỉnh lại, đập vào mắt là cái mặt phóng đại của Vệ Đông, Kha Tầm hai tay vùng vẫy như đang kêu cứu “Đừng đảo tròng mắt, làm tao lại nhớ tới chủ của Vượng Phúc…”
Kha Tâm đưa tay vỗ đầu, suýt chút toang rồi… Không được, công! Nhất định phải công! Tuyệt đối không thể thất thủ!
Vệ Đông há miệng phát ra tiếng răng rắc răng rắc.
Kha Tầm nhìn Vệ Đông ngồi cạnh cắm đầu ăn snack khoai tây “Mau giúp tao nâng giường lên coi, ngồi không làm gì, gọt táo cho tao mau! Mày phục vụ người bệnh kiểu gì kì vậy, mau lên tao muốn uống nước! Tao muốn ăn táo gọt vỏ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


