Kha Tầm vội vàng dặn dò Vệ Đông kiếm một chỗ an toàn nấp vào, còn bản thân mình đuổi theo Mục Dịch Nhiên.
Hai người lại đi về phía trước một lát, dừng lại ở một mỏm núi đá thật lớn, phóng mắt nhìn có thể quan sát toàn bộ cảnh tượng lõm núi.
Chỉ thấy một mảnh sườn núi phủ đầy hoa dại, rực rỡ đến lóa mắt.
Nếu không phải vì nơi này là thế giới trong tranh, kia quả thật có thể ví như tiên cảnh chốn nhân giang, chỉ tiếc là theo như lời Kha Tầm, cảnh sắc nơi này dù có đẹp đến cỡ nào cũng vẫn khiến người ta thấy giả tạo, tràn ngập cảm giác chết chóc…
“Đám hoa này giống hoa phấn kia nhỉ, không có tí mùi hương nào.” Kha Tầm hít hít mũi.
“Xuống xem thử.” Mục Dịch Nhiên nói.
Đi xuống lõm núi, Kha Tầm mới phát hiện nơi này thảm thực vật vô cùng phong phú, có hoa dại cỏ dại, có dây leo lẫn thân cây, quả thực là rực rỡ muôn màu, nhưng vẫn là không có chút sức sống nào.
Mục Dịch Nhiên lướt đi giữa đám cỏ hoa, thi thoảng dừng lại rút vài cọng cỏ, hái mấy đóa hoa, thậm chí đào mấy củ rễ cây.
“Có thể cho tôi biết ý tưởng hiện tại của anh là gì không?” Kha Tầm hỏi.
Liền tỷ như, dùng mấy thứ này trao đổi đồ với thôn dân.
Bản thân hắn quả thực chưa từng suy nghĩ về việc này, cho nên cũng không phản đối.
Hai người trở lại tìm Vệ Đông, phát hiện tên kia hoàn toàn không ở yên tại chỗ, mất tăm mất tích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
