Một tiếng kêu thét đầy sợ hãi đột nhiên vang lên từ phía bên kia lều lớn, gương mặt quái dị của bóng đen khổng lồ trên đầu ngẩng lên, lập tức cất bước mang theo tám cái cánh tay múa máy đầy hưng phấn đi về phía tiếng kêu vang lên.
Tiếng thét sợ hãi trong chốc lát biến thành tiếng kêu thảm thiết, bởi vì quá thê lương mà trở nên biến âm, nhất thời không thể nhận ra là của ai.
Mấy cánh tay của bóng đen tụ tập lại ở trước người, thân thể của nó chắn lấy tầm mắt của Kha Tầm, tiếng thét thảm thiết ở trước mặt nó vặn vẹo nứt toát, chẳng mấy chốc mà biến mất.
Ngay khi Kha Tầm đã chuẩn bị sẵn sàng chờ nó quay lại thì bỗng thấy nó bước thẳng về phía lều trại của Chu Bân, khom người xuống, vươn cánh tay ra, bốc lấy một người từ trong liều xách ra ngoài.
“Chuyện——” Kha Tầm vừa tính mở miệng đã bị Tần Tứ đưa tay bịt lại, nhanh chóng thả Triệu Đan nằm xuống cạnh cậu, bản thân hắn cũng nằm xuống.
Kha Tầm lúc này cả người mù mịt, nằm đó mà chẳng hiểu ra sao, bên tai nghe tiếng kêu thảm thiết của Chu Bân, mà cũng rất nhanh liền biến mất trong không khí, bóng đen lại quay trở lại đi về phía lều của bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


