Lý Tử Linh nghe lại lần nữa ói ra, Triệu Đan cũng dựa vào người Chu Bân không ngừng nôn khan.
Chu Bân ngược lại, nghe xong hai mắt sáng lên “Mấy thứ kia có khi nào chính là đa mỗ ca lạp gì gì đó không? Hơn nữa bát đầu lâu mà cô bảo có phải là cung uyển không? Điện tửu cũng không phải là rượu thông thường mà là dùng óc, máu cùng mật người trộn thành, cả đăng trản nữa, ngày hôm qua chúng ta chỉ tìm thấy cây đèn bình thường, có lẽ là không đúng, phải dùng “đèn mỡ người” mới được!”
Sa Liễu ngẫm nghĩ hồi lâu mới gật đầu “Tôi đoán có lẽ là vậy, tôi nhớ là trong sách có một đống từ dịch âm dài ngoằng, nhưng khi ấy chỉ là nhìn lướt qua chứ không cố ý ghi nhớ… Phải rồi, tôi nhớ ra đa mỗ là gì rồi! Nghĩa là bánh cúng— có khi nào… có khi nào chính là cục bột lớn kia không…”
“Chính là nó rồi! Chu Bân xiết chặt nắm tay vung một cái “Chúng ta chỉ cần tìm ra mấy thứ này là được.”
Tần Tứ ngược lại cẩn trọng hơn, hắn quay sang nhìn Mục Dịch Nhiên nãy giờ vẫn yên lặng, trầm giọng hỏi “Tiểu Mục thấy thế nào?”
Mục Dịch Nhiên liếc mắt nhìn Chu Bân bên kia đang hưng phấn vô cùng “Đối với mấy thứ này tôi vẫn giữ cảm giác hoài nghi, cũng không quá xác định tế phẩm mà người đàn ông kia nhắc đến có phải là những thứ Sa Liễu nhắc đến hay không, hơn nữa cá nhân tôi cho rằng mấy thứ này sẽ không mang đến hiệu quả tốt lành gì.”
Tần Tứ nhìn đối phương “Ý cậu là?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
