Điền Dương như đang cười lại như đang khóc khẽ giật giật khóe môi, thò tay vào túi lấy ra điện thoại di động của mình “Cậu không cần an tủi tôi… Tôi biết, tôi không thoát khỏi đây được…”
Kha Tầm không đón những lời này, chỉ bảo một tiếng “Cậu ghi âm đi, nhóm Tần Tứ trở lại rồi, tôi đi làm cái gì đó ăn.” rồi rời đi.
Tần Tứ, Vệ Đông cùng La Bộ trở về, mang theo thức uống cùng thức ăn, vẫn như cũ là mấy con thỏ, Vệ Đông nói “Trong bẫy còn có hai con khác, không biết là con hoẵng hay con nai nữa, tao sợ mày không đủ thời gian xử lý hai con kia nên không mang về, chỉ cầm con thỏ theo.”
“Ừ, hai đứa mày sang đây giúp một tay.” Kha Tầm kêu Vệ Đông cùng La Bộ, Phương Phỉ thấy vậy cũng chủ động lại giúp đỡ.
“Vậy anh cảm thấy Tiếu Khải tại sao lại bị chọn?” Chu Hạo Văn nói.
Tần Tứ nói “Cả ngày hôm nay tôi vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề của Tiếu Khải, mới đầu tôi cứ tưởng cậu ta mắc phải sốt rét, vì bị muỗi đốt, cũng thông qua máu truyền vào virus, nếu là như vậy thì việc phát bệnh sẽ diễn ra rất nhanh, trong thời gian ngắn nhiệt độ cơ thể sẽ đột ngột tăng cao.”
“Nhưng sự thật chứng minh đó không phải là bệnh sốt rét, thậm chí rất có thể không phải là bệnh nữa, mà là phương thức tử vong do bức tranh này đặt ra. Nếu thật là như vậy thì nguyên nhân tại sao Tiếu Khải bị lựa chọn rất khó mà nói được, Điền Dương cùng Hà Đường cũng tương tự như vậy, nguyên nhân họ bị chọn trúng rất có thể không liên quan gì đến máu đen kia cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

