Cũng giống như Tiếu Khải tối hôm qua, Điền Dương bắt đầu phun ra máu.
Từ trong miệng, những bộ phận nửa người dưới, toàn bộ lỗ chân lông, cả cơ thể hắn chẳng mấy chốc biến thành như một người đẫm máu, rồi từ đẫm máu dần dần hòa tan thành một bãi máu nhầy.
Không sai, hòa tan… quá trình này chẳng khác gì như đang hòa tan một con người đang sống sờ sờ ra đấy…
Dù cho có áo mưa bao trùm thân thể, nhưng vẫn không cách nào tránh được việc máu lỏng trong cơ thể cùng nội tạng bên trong bị hòa tan sau đó phun bắn ra khắp nơi, Kha Tầm đã sớm lùi ra sau, cùng mọi người đứng tập trung trong một góc phòng, cũng dùng mấy cái bàn trước đó đã chuẩn bị sẵn vây quanh Điền Dương, làm hết mọi cách có thể để gia tăng mức độ an toàn.
Cái chết kiểu này này, chắc có lẽ đã là cách thức giày vò con người ta đến cực hạn của thê thảm rồi.
Chỉ cần là một con người bằng xương bằng thịt, nhìn thấy ắt hẳn đều sẽ cảm thấy chấn động.
Hà Đường nằm ở bên kia đột nhiên co giật kịch liệt, lập tức từ giữa cơn mê bừng tỉnh.
“Đau ——” cô gái khóc hô lên một tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
