Suốt cả buổi sáng hôm ấy, đám bọn họ lục tung hết các ngôi nhà nằm trong khu dân cư, tiến hành tìm kiếm kiểu rải thảm.
Nhưng mà chung quy nhân số quá ít ỏi, mặc dù sau đó có Phương Phỉ, Cố Thanh Thanh cùng Ngô Du cũng gia nhập tìm kiếm, nhưng tốc độ vẫn hết sức chậm chạp.
Tới giữa trưa, Tần Tứ, Vệ Đông cùng La Bộ mang theo một đống thực vật có chứa nước cùng hai con thỏ trở về.
“Thỏ là do Củ Cải bắt được,” Vệ Đông cầm hai con thỏ đang giãy dụa đạp tứ lung tung đưa cho Kha Tầm “Thằng quể này đúng là được phết, đào bẫy săn chuyên nghiệp lắm luôn. Buổi chiều tụi tao tính vào rừng thêm một chuyến nữa, có mấy cái bẫy chưa kịp kiểm tra, nói không chừng có thể bắt được thêm mấy con mồi, nhưng vì sợ mọi người lo lắng cho nên trở lại trước.”
“Thuật nghiệp hữu chuyên công,” Thiệu Lăng nghe được liền lên tiếng khen ngợi La Bộ đang đứng lau mồ hôi “Mỗi người đều có một mảnh đất dụng võ của riêng mình.”
Điền Dương vẫn đang ngồi ngẩn ra ở bên ngoài căn nhà tối hôm qua. Vệ Đông cầm lấy bát chứa nước thực vật mang qua cho hắn, nhìn sắc mặt của hắn, trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.
Trên người hắn dính đầy máu đen, hiện tại cũng không rõ liệu có gây ra hậu quả xấu gì không, nhưng không ai dám mạo hiểm cứ thế để hắn tiếp xúc với mọi người, mà hắn trong lòng cũng tự hiểu rõ ràng, âm thầm để mặc mình bị bài xích ra bên ngoài… Nhưng nếu không như vậy thì phải làm sao đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
