Đoàn người men theo mặt nước đi tới, Kha Tầm cõng Tào Hữu Ninh đã hôn mê vì mất quá nhiều máu, Vệ Đông đi theo sau vươn tay đỡ người hỗ trợ.
Mọi người cũng đã phân công nhau ra, kẻ phụ trách quan sát mặt nước, người phụ trách quan sát vách đá xung quanh, lại có người phụ trách nhìn xem trên đỉnh hang, cũng có kẻ phụ trách nhìn chằm chằm màn hình di động, Mục Dịch Nhiên và Phương Phỉ thì phụ trách quan sát tình huống chung…
“Không, không có.” Thiệu Lăng đáp lời, tiếng nói có chút chần chừ.
Ánh mắt của Mục Dịch Nhiên hết sức mẫn tuệ nhìn sang hắn “Thiệu Lăng, anh làm sao vậy?”
Vẻ mặt của Thiệu Lăng trở nên cực kỳ khó coi, hắn hít sâu vài hơi mới nói “Có vẻ như… đại nạn của tôi cũng sắp tới.”
Toàn bộ mọi người đều giật mình chấn động, như không thể tin được nhanh như vậy đã đến lượt Thiệu Lăng.
“Đừng có ở đó nghĩ này nghĩ nọ nữa, mau mau tìm ra chữ ký!” Kha Tầm cõng Tào Hữu Ninh bước đi nhanh hơn, “Phía trước hết đường đi rồi, chúng ta phải lội qua!”
Mục Dịch Nhiên bước đến bên cạnh Thiệu Lăng: “Đừng để ảo giác quấy nhiễu, chúng ta sắp tìm ra được chữ ký rồi.”
Thiệu Lăng giống như vừa từ cơn mê giật mình tỉnh lại, thốt lên “Sao cơ? Chữ ký ở đâu?”
“Ngay ở phía cuối của mặt nước này.” Mục Dịch Nhiên cũng không ngờ là mình có thể nói ra lời vô căn cứ như vậy một cách có lý rõ ràng như thế.
Mọi người đều nghe được lời của Mục Dịch Nhiên, tuy không biết đối phương căn cứ vào đâu mà nói thế, nhưng gần như không ai nghi ngờ hắn, thế là đoàn người một lần nữa phấn chấn tinh thần, lội qua mặt nước sâu đến đầu gối hướng về phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

