*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tay Phương Phỉ không sao, tình huống của Thiệu Lăng cũng khá lạc quan.
Tào Hữu Ninh phải ở lại bệnh viện một ngày để quan sát tình huống, Tần Tứ chủ động ở lại chăm sóc, những người khác đều tự trở về nhà.
Mọi người vẫn trở về bằng xe lửa, nhưng tâm tình lúc này hoàn toàn trái ngược lúc đến.
La Bộ cũng cùng mọi người đi xe lửa về, nhưng chẳng hiểu sao trở nên ít nói đi hẳn, lúc này đang ôm ấp xe cân bằng của mình, ánh mắt ngóng nhìn cảnh sắc đảo ngược ngoài cửa sổ, thật lâu sau mới nói một câu: “Tui cảm giác mọi chuyện càng ngày càng khó khăn, lần này sinh mệnh của cả đám chúng ta đều nằm trong tay một đám người khác, thật sự quá bị động.”
Phương Phỉ lắc lắc xoay xoay cổ tay trái của mình, màu tím tái dần dần nhạt bớt, cảm giác đau cũng phai hẳn: “Đã thế còn bị bắt phải thế vai nhân vật, việc này cũng rất bị động.”
Trong xe hiện tại không có bao nhiêu người, đám bọn họ lại tập trung ngồi một chỗ, có nói chuyện với nhau cũng sẽ không bị người ngoài nghe thấy.
Mục Dịch Nhiên đang dùng laptop tra tìm tài liệu bỗng lên tiếng: “Tất Địch là một nhiếp ảnh gia, vẫn luôn dốc hết sức mình dùng nhiếp ảnh ghi chép lại các mặt phong vật của lịch sử, có hứng thú rất lớn với các di tích lịch sử.”
“Thảo nào, bên trong Đăng Lữ bị biến thành xưa không ra xưa mà hiện đại chẳng ra hiện đại…” La Bộ nói.
“Năm Tất Địch 13 tuổi, từng đoạt được giải thưởng nhiếp ảnh cấp thành phố, lúc đó ông ấy nghỉ hè đến thăm người bác họ là một nhà khảo cổ, cũng ở nơi đó chụp được hình ảnh của vài loại hóa thạch cá hết sức quý hiếm, về sau nhờ các tấm ảnh chụp hóa thạch đó mà đạt được giải thưởng.” Mục Dịch Nhiên hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, “Cũng chính bởi vì giải thưởng lần đó nung nấu cho Tất Địch quyết tâm trở thành một nhiếp ảnh gia.”
“Bởi nên chữ ký của ông ta mới nằm trên mấy con cá hóa đá kia sao?” La Bộ hiện tại nghe được tin tức này, kết hợp với đủ loại đau khổ trắc trở mà bọn họ đã nếm trải trong tranh, bỗng dưng chỉ còn lại một cảm giác bất đắc dĩ, thậm chí là nực cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)