Đỗ Linh Vũ biến mất, bão tuyết bên ngoài càng lúc càng ồ ạt mãnh liệt, hệt như muốn chôn vùi tòa Đăng Lữ bé nhỏ này bất cứ lúc nào.
“Gâu gâu gâu ——” Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng sủa của Tâm Xuân, tựa hồ đang thúc giục mọi người mau lên đường.
“Đi thôi, phải tranh thủ thời gian.” Chu Hạo Văn nói.
La Bộ nằm úp trên tấm lưng xù lông của Tâm Xuân, cảm nhận độ ấm quen thuộc từ phía dưới: “Tâm Xuân con gái, lát nữa ra sức cho đều đặn, đừng để mệt đó nha!”
“Âu âu, gâu gâu…” Tâm Xuân đáp lại lời chủ nhân, khí nóng thở ra từ miệng hiện hình rõ ràng giữa đêm tuyết, thoạt nhìn như một đầu tàu đang phun hơi nước.
“Sao lại thiếu mất một người rồi!?” Kha Tầm đếm số người, “Lẽ ra có mười người mới đúng, sao hiện tại chỉ có chín?”
Mọi người nghe vậy ngây ra, đều lên tiếng tỏ vẻ mình có mặt, ngay sau đó phát hiện thiếu mất Mạch Bồng.
“Sao lại như vậy? Mạch Bồng đâu?” Mắt Kha Tầm đảo qua, cùng đồng bạn cũ nhìn nhau, cảm tưởng không thể tin một người vừa mới còn sống sờ sờ cứ thế mà đột nhiên biến mất, “Mới nãy tôi nhảy xuống cuối cùng, rõ ràng đã nhìn thấy Mạch Bồng nhảy xuống rồi mà, cậu ta nhảy sau Tần Tứ, trước Tào Hữu Ninh.”
Tào Hữu Ninh vẫn còn đang ngây người, mới nãy vì chứng kiến bạn mình Đỗ Linh Vũ ra đi mà khóc thật lâu, hiện tại gió lạnh thổi như táp vào mặt, nước mắt gì cũng đều bị đông cứng, ngay cả vẻ mặt cũng trở thành cứng ngắc: “Mạch Bồng? Mạch Bồng anh ấy có nhảy xuống mà, nhảy trước tôi mà! Tôi tận mắt thấy anh ấy nhảy mà!”
Giọng của Tào Hữu Ninh sốt ruột đến xé âm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

