Nếu như thật sự có thể lợi dụng máy ảnh nhìn đến những chuyện từng xảy ra hồi lâu về trước và cả hồi lâu về sau, như vậy cơ hội tìm ra chữ ký của bọn họ chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.
“Thời gian có hạn, từ lúc “trời sáng” đến giờ đã hơn hai tiếng trôi qua, chúng ta hiện tại tốt nhất là nên phân công nhau làm việc, một nhóm người dùng máy ảnh tìm kiếm manh mối, một nhóm khác tiếp tục tìm chữ ký.” Kha Tầm thoáng nhìn qua hương dây đốt ở góc tường, từ lúc đốt đèn đến bây giờ đã hai tiếng trôi qua.
Mấy người mới nghe vậy đều gật đầu, tự giữ lấy máy ảnh của mình.
Kha Tầm nhìn Mục Dịch Nhiên, nói: “Vậy đi, trễ nhất là hai tiếng sau mọi người đều phải trở về phòng tập hợp, nhóm chúng tôi sẽ tiện đường mua cơm trưa về, chúng ta tranh thủ ăn trưa trước khi dập đèn.”
Mục Dịch Nhiên gật đầu: “Nhóm bên em e là rất khó xác định phạm vi tìm chữ ký, chi bằng tìm cách hỏi thăm tình huống xung quanh trước xem sao.”
“Oke.”
Đỗ Linh Vũ nhìn Kha Tầm, vẻ mặt ngập ngừng.
Kha Tầm nói: “Tiểu Đỗ, lát nữa nhớ tranh thủ kể lại ảo giác mà cô đã nhìn thấy cho Dịch Nhiên ha.”
“Ừm, tôi biết rồi.” Đỗ Linh Vũ gật đầu.
Kha Tầm lại nói: “Tần ca, anh ở lại nghiên cứu quyển sách thuốc kia tiếp đi, biết đâu chừng lại tìm được thứ gì đó giúp ích cho chúng ta.”
Tần Tứ cũng không cảm thấy có gì dị nghị, gật đầu đồng ý, sau đó đi đến chỗ để máy chiếu gỡ kính lúp ra, chuẩn bị lát nữa dùng thứ này để đọc sách.
Kha Tầm nhìn sang những người khác: “Chúng ta không nên chậm trễ nữa, hiện tại đi tìm chữ ký thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)