Một tiếng gào của Vệ Đông làm lỗ tai của cả đám chấn động.
Tất cả mọi người tập trung tinh thần nhìn bóng người đang hiện trên vách tường, sau đó lại quay đầu so sánh với phiên bản Kha Tầm đời thật, rồi lại quay đầu nhìn chăm chăm hình ảnh, đắn đo cân nhắc, rồi lại quay đầu phân tích Kha Tầm phiên bản trực tiếp…
Kha Tầm tối qua đã nghe được Mục Dịch Nhiên phân tích về tấm phim âm bản này, nên bản thân cậu cũng chuẩn bị sẵn tâm lý từ sớm, nhưng đến khi thật sự nhìn thấy bóng người “khổ lồng” vốn là chính mình hiện ra trên tường thì vẫn thấy có chút là lạ: “Gần quá, chụp đến mà béo cả người…”
Mọi người “…”
“Bây giờ mọi việc giống như biến thành một mớ bòng bong.” Tào Hữu Ninh bắt đầu đi qua đi lại ở trong phòng, mỗi lần bước ngang qua màn sáng trên vách tường, cái bóng to béo của hắn lập tức xuất hiện trên màn sáng, tựa như đang muốn so kè ai cao hơn ai béo hơn với Kha Tầm đang xuất hiện trên vách tường, “Thời gian rõ là rối hết cả lên, rành rành chụp cùng một thời điểm, tại sao lại biến thành lúc đang dùng cơm, lúc thì không thấy ai, rồi lúc thì lại chụp tới Kha Tầm vừa vào cửa sau khi dập đèn? Kha Tầm đang ôm con mèo là Tâm Xuân đúng không? Cái tấm bên cửa sổ có hai đốm sáng hẳn là mắt mèo cũng là Tâm Xuân đúng không? Với cả cái tấm mọi người đang ngồi ăn bên cạnh con mèo…”
“Chó.” La Bộ nhịn hết nổi, “Tâm Xuân là chó.”
“Ồ, phải phải, là chó.” Tào Hữu Ninh dừng lại trước màn sáng, bóng người Kha Tầm trên phim âm bản trùm cả lên người hắn, hai đốm mắt phản sáng của Tâm Xuân ở trước ngực có chút trùng hợp chồng lên mắt Tào Hữu Ninh, “Nói chung là rối bòng bong, không có miếng quy luật nào hết!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

