Không ai ngờ bọn họ lại có được một “mùa bội thu” đến thế từ tay Lữ Quan đại nhân —— Không những mượn được một cái kính lúp có số bội giác lớn, mà còn mượn được một viên huỳnh thạch cực kỳ sáng ngời.
“Bảo là xem như nể mặt Vu đại nhân của chúng ta, là một vị Vu của bên Huỳnh Thạch Lữ đích thân cho mượn.” Kha Tầm đặt hai món “vật báu” lên bàn.
Vệ Đông cũng mượn về được một vài công cụ của thợ mộc: “Lão đại, chúng ta bắt đầu chứ?”
Mục Dịch Nhiên lấy một cái hộp gỗ lớn đặt lên bàn, thể tích cái hộp ước chừng bằng hai cái hộp giày: “Nhiêu đó là đủ rồi, viên huỳnh thạch này quả thật có thể xem như một món quà bất ngờ.”
Dưới sự chỉ huy của Mục Dịch Nhiên, mọi người hợp sức cùng làm, độ khoảng nửa tiếng sau đó, bọn họ cải tạo thành công cái hộp gỗ kia thành một máy chiếu phóng đại đơn giản.
Hai người Vệ Đông và La Bộ phụ trách đứng ở hai bên máy chiếu, một người làm nhiệm vụ đẩy cuộn phim, người kia quấn phim lại, hai người phải canh cho tốc độ cùng sức mạnh duy trì tương đương nhau, cố gắng tránh việc làm trầy xước bề mặt phim.
Ngay khi trên vách tường xuất hiện từng màn từng màn hình ảnh sáng ngời, mọi người thật sự không kềm được đều phát ra tiếng hô thán kinh ngạc.
Trên vách tường, hình ảnh từ cảnh núi non cho đến cảnh đô thị, từ hoàng hôn cho đến cảnh đêm, khi hình ảnh dừng lại ở tấm ảnh chụp toàn cảnh tháp truyền hình thành phố lúc về đêm hết sức quen thuộc kia thì, tất cả mọi người giống như đều dừng thở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)