Bên dưới là một tiếng rưỡi của Phương Phỉ.
Phòng của Vu đại nhân ở tầng lầu rất cao, gần đến tầng chóp, đứng từ nơi đó phóng mắt ra xa quan sát, toàn bộ Đăng Lữ nhìn như một bức tranh cổ xưa mờ ảo.
Mở cửa cho Phương Phỉ là một cô bé thoạt nhìn mười lăm mười sáu tuổi, cô bé ngước mắt nhìn Phương Phỉ một lát như đang đánh giá “Mời chị vào.”
Phương Phỉ cầm lễ vật đặt lên bàn, trong phòng không có đốt đèn, toàn bộ ánh sáng đều đến từ các viên huỳnh thạch khác nhau, ánh sáng màu lạnh thường thường sẽ làm người ta thấy tỉnh táo.
“Chị tới tìm bà nội của em đúng không, bà được mời đi chẩn song sinh rồi.” Cô bé mời Phương Phỉ ngồi xuống ghế.
“Tôi đến để cảm ơn Vu đại nhân đã cho mượn viên huỳnh thạch quý báu kia.” Phương Phỉ lễ phép đáp.
Cô bé ngược lại vô cùng thoải mái nói: “Từ xưa đến nay, Vu đều là người một nhà, chị không cần phải khách sáo như thế.”
Phương Phỉ nghiền ngẫm những lời này, châm chước từng câu chữ hỏi: “Những lời này tôi cũng thường hay nghe thấy người khác nhắc đến, nhưng ở thế giới của chúng ta, từ xưa là xưa đến bao lâu?”
“Nói chung là rất xa rất xưa.” Cô gái thật lòng đáp lại.
Phương Phỉ mắt nhìn cái vòng tay cổ phong đeo trên tay cô gái, nhìn bề ngoài có vẻ khác nhưng công dụng chắc là giống của mình, bèn thử thăm dò hỏi han: “Em cũng là Vu à?”
Cô bé gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Phương Phỉ nhìn vòng tay của cô, rồi lại tự cởi vòng tay của mình ra so với của Phương Phỉ: “Bà nội em bảo, chuyện dù xa xưa tới đâu cũng không thoát khỏi cái vòng tròn này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)