Kha Tầm moi trong trí nhớ hồi ức về bốn tấm phim âm bản, tua lại từng tấm. Dựa theo cách nói của Mục Dịch Nhiên thì nếu tấm ảnh cuối cùng chụp bóng người kia chính là mình, như vậy ba tấm phim được chụp còn lại hẳn cũng là người trong phòng này: “Tấm ảnh đám người đang ăn, hẳn là cảnh tượng lúc trưa mọi người đang tụ tập ăn cơm, em nhớ Tâm Xuân rõ là đứng ở chỗ đó, mọi người cho nó rất nhiều đồ ăn, đúng là nhìn rất giống một đống to đùng.”
***
Một đêm này cảm tưởng như dài đến tận cùng, dài đến mức khiến người ta như sinh ra ảo giác mình vừa ngủ bảy ngày bảy đêm.
Lúc Đỗ Linh Vũ mở mắt ra, trong phòng không tối tăm như trước lúc đi ngủ, nhưng ánh sáng rất mờ mịt, mọi thứ đều không quá rõ ràng.
Căn phòng vẫn hệt như vậy, trần nhà bằng gỗ dong dỏng cao cao, tủ gỗ lớn đặt sát tường, một cái bàn to giữa phòng, cùng với cái giường chung mà mình đang nằm.
Vẫn còn sống sao, hơn nữa cũng tỉnh lại… Đỗ Linh Vũ trong lòng cảm thấy có chút may mắn, nhưng rồi lại có chút âm thầm ngóng trông hết thảy mọi thứ mau mau chấm dứt, nếu ngày nào cũng phải tỉnh lại trong căn phòng đáng sợ này, e là bản thân mình chẳng sớm thì muộn cũng sẽ bị tra tấn tinh thần đến qua đời.
Chẳng biết đã ngủ bao lâu rồi, Đỗ Linh Vũ cảm giác được cơ thể có chút cứng đờ, có lẽ là do lạnh cũng nên…
Đỗ Linh Vũ cố chịu đựng cảm giác cương cứng khó chịu, xoay mình trở người một cái, cảm giác xung quanh giống như có gì đó không đúng lắm, tựa hồ như mọi thứ đều lâm vào tĩnh mịch lạ thường…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

