*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bốn tấm phim âm bản với bốn hình ảnh khác nhau, gây ra bốn nỗi sợ khác nhau.
Tấm thứ nhất: Hiện trường phát hiện thi thể do Lục Hằng chụp lại, đám đông và cả thi thể đều biến mất, chỉ chụp được một bóng người phụ nữ nào đó không biết là ai, tốc độ di chuyển chậm hơn người bình thường rất nhiều.
Tấm thứ hai: Do Mạch Bồng chụp căn phòng nơi họ đang ở, toàn bộ mọi người đều biến mất khỏi hình ảnh, chỉ có duy nhất đôi mắt phát sáng của một con vật nào đó bên cửa sổ mà mắt bọn họ nhìn không thấy.
Tấm thứ ba: Cũng do Mạch Bồng chụp ở cùng một địa điểm cùng một thời điểm, chụp được một đám người tụ xung quanh bàn không rõ là đang ăn gì đó, một trong số đó tay cầm một vật tròn lớn nhìn có vẻ rất quỷ dị.
Bị nỗi sợ hãi cả trong lẫn ngoài liên tục tra tấn lên thần kinh cùng thể xác, giống như có thể nghiền nát bọn họ ra thành cám vụn bất cứ lúc nào —— Mà cám vụn kia lại như làm bằng sắt, chỉ cần nam châm khủng bố xuất hiện ở nơi đâu, đám cám vụn sắt thép kia sẽ lập tức hội tụ dựng nên thành hình hài, để rồi tiếp tục đứng ngây ra mặc cho sợ hãi bỡn cợt.
Chẳng biết im lặng như thế đã qua bao lâu, giọng nói lí nhí của Đỗ Linh Vũ bỗng vang lên: “Trong phòng chúng ta có đốt hương phải không? Mới nãy tôi đã ngờ ngợ như ngửi được mùi phần hương.”
“Là tôi đốt,” Mục Dịch Nhiên nói: “Nếu chúng ta ở thế giới này càng lâu, đồng hồ sinh học của chúng ta đều sẽ bị nó thay đổi dẫn đến sai lệch, để dò ra thời gian của thế giới này, chúng ta cần phải có một thứ gì đó để đo đạc thời gian.”
“Là hương dây(*) đúng không?” Đỗ Linh Vũ hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

