Mọi người ngay lập tức đều tránh xa cửa sổ, lại theo bản năng tập trung ở xung quanh Mục Dịch Nhiên, giống như chỗ này là nơi an toàn nhất vậy.
Mạch Bồng ngừng lại một lát, mới nói tiếp: “Chỉ có chụp tấm ảnh đầu tiên mới thấy hai cái đốm sáng bên cạnh cửa sổ, tấm thứ hai tuy rằng thay đổi vị trí, nhưng cửa sổ vẫn nằm trong phạm vi tầm ngắm, tiếc là lúc chụp lóa sáng làm hoa cả mắt hoa, nên không nhìn thấy được cái gì.”
Kha Tầm ngẫm nghĩ một lát, đưa ra một đề nghị to gan: “Cuộn phim vẫn còn một tấm cuối, cậu có dám chụp bên ngoài không?”
Mạch Bồng “Ngoài cửa ấy à?”
Kha Tầm đứng dậy, bước đến bên cạnh Mạch Bồng: “Đúng vậy, chúng ta mở cửa để một khe nhỏ, cậu chỉa ống kính ra hành lang chụp một tấm, tôi sẽ cùng cậu.”
Mạch Bồng cảm giác bàn tay cầm máy ảnh của mình rịn mồ hôi ướt nhẹp, bèn chà chà lên quần áo mấy cái, lại cầm chắc máy ảnh trong tay: “Cũng được, để tôi thử xem.”
Những người còn lại trong phòng không ai lên tiếng, dù cho việc này hết sức mạo hiểm, nhưng manh mối thường thường đều là đạt được từ giữa hiểm nguy, bản thân bọn họ ở trong tranh cũng đang trong một quá trình mạo hiểm rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


