“Dập đèn ——”
Âm thanh kia không lớn lắm, nhưng lại cực kỳ rõ ràng truyền vào tai từng người trong Đăng Lữ.
So với việc đốt đèn cần người đi từng tầng từng tầng châm lửa, thì dập đèn đỡ tốn công tốn sức hơn nhiều, toàn bộ đèn lồng như nhận lấy mệnh lệnh “dập đèn”, từ tầng dưới chót tòa lầu chạy dài lên trên, từng tầng từng tầng tắt đi theo thứ tự.
Tình cảnh trước mắt cảm tưởng như một nghi thức đầy thần thánh, khiến tất cả mọi người bỗng chốc đều im lặng, dõi mắt nhìn theo ánh sáng từ dưới chân lên đỉnh đầu dần dần biến mất, tự mình nếm trải quá trình bị bóng tối vây lấy.
Cũng không biết qua bao lâu, La Bộ mới lắp bắp lên tiếng: “Anh hai, anh rể, hai người còn đó không?”
Kha Tầm còn chưa kịp lên tiếng đáp lại, đã cảm giác được một bàn tay nóng hôi hổi tóm lấy tay mình: “Hai người vẫn còn nha, may ghê!” Nói vậy cũng đủ hiểu người này một tay nắm anh hai, một tay nắm “anh rể” rồi.
Nhưng lạ một điều là, bốn phía xung quanh tuy tối nhưng lại không tối tới mức đưa tay cũng không thấy năm ngón, cảm giác như có một chút ánh sáng mỏng manh vẫn đang soi rọi.
“Việc này rất bất thường.” Mục Dịch Nhiên cũng bước tới xem, một bên tay vẫn bị La Bộ níu lấy thật chặt, giọng hắn thều thào vẳng sang “Sợ ghê, tui cứ tưởng Tâm Xuân biến thành quái thú rồi chứ…”
“Trước về phòng đã.” Mục Dịch Nhiên phát hiện toàn bộ Đăng Lữ đều chìm vào bóng tối, chỉ có ánh mắt của Tâm Xuân như hai điểm phát sáng, cực kỳ bắt mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


