Đỗ Linh Vũ mất rất lâu vẫn không thể nào giãy giụa thoát khỏi hiện thực tựa như một cơn ác mộng quấn quanh này.
Vất vả lắm mới bắt bản thân mình bình tĩnh lại một chút, sau đó phát hiện Tào Hữu Ninh không biết thức dậy từ lúc nào, hiện tại đang đứng ở cạnh giường, đối phương vẻ mặt mịt mờ luống cuống giống hệt như mình, chẳng giống sợ hãi hoặc bi thương, mà càng giống như một kẻ hèn mọn chẳng biết làm sao với cái thế giới này.
Mục Dịch Nhiên trông như đang nói gì đó với vị Lữ Quan đại nhân kia, Đỗ Linh Vũ lắng nghe từng chữ một, nhưng lại phát hiện khả năng nghe hiểu của mình quá mức kém cỏi, bởi vì Mục Dịch Nhiên tựa hồ đang nói theo kiểu vòng vèo quanh co, như đang kiêng dè cái gì, rồi lại tìm đủ mọi cách để đối phương hiểu rõ ý đồ của mình.
Phải rồi, là thời gian… Mục Dịch Nhiên không thể trực tiếp nói chuyện về thời gian với người của Đăng Lữ, thế nên đa phần chỉ dùng hai chữ “đốt đèn, dập đèn” để miêu tả.
Cũng may là khả năng nghe hiểu của Lữ Quan đại nhân tốt hơn Đỗ Linh Vũ rất nhiều, hắn nghe xong gật đầu nói: “Tôi đã hiểu rồi, Hề Thịnh Nam mặc dù có hiềm nghi là kẻ giết người, nhưng cô ta cũng là kẻ bị hại, hơn nữa người cũng đã khuất… Lát nữa tôi sẽ phái người mang kính lúp đến, nhất định phải nghĩ cách điều tra rõ ràng ngọn ngành của chất độc này trong sách thuốc.”
Kính lúp?
Mục Dịch Nhiên thật sự tìm ra được kính lúp? Hơn nữa còn là đòi từ tay của Lữ Quan đại nhân?
Đỗ Linh Vũ thật sự chỉ cảm thấy rất khó tin, rồi lại như hiểu ra được vì sao nhóm người kia lại có thể cùng nhau vượt qua vô số bức tranh đáng sợ như vậy. Bởi vì ngoại trừ việc bọn họ hợp tác ăn ý ra, còn có được một người dẫn đường hết sức vĩ đại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)