Vết thương ở chân của Trần Gia Hựu sau hai tháng điều trị đã hoàn toàn hồi phục, không để lại di chứng gì. Vì dũng cảm cứu người trong một vụ tai nạn, anh được đơn vị trao tặng Huân chương hạng Nhất. Anh cắn nhẹ lên huân chương, cảm nhận nó cứng rắn vô cùng. Sau đó, anh gói kỹ huân chương trong chiếc áo cũ và nhờ người gửi về Bắc Kinh cho Ôn Địch. Khi nhận được, Ôn Địch trách anh qua điện thoại: “Anh gửi cho em làm gì? Người là do anh cứu, công lao cũng là của anh. Em chỉ giữ giúp anh thôi mà.”
Anh không đáp, chỉ cầm điện thoại và mỉm cười.
Thời ấy, cước phí gọi điện đường dài đắt đỏ vô cùng. Ôn Địch tranh thủ từng giây để nói chuyện với anh: “Dạo này ngày nào em cũng ôn từ vựng, đi bộ, ăn cơm đều ôn. Đầu óc em sắp nổ tung luôn rồi.”
Đến tuần tiếp theo, trưởng khoa Thiên văn học của Đại học Cambridge, Giáo sư David, đến thăm Đại học Bắc Kinh. Trường bắt đầu xem xét việc tách khoa Thiên văn ra khỏi khoa Vật lý để thành lập một khoa riêng. Do các sinh viên nam thường không giỏi tiếng Anh, trường đã chọn Ôn Địch làm đại diện sinh viên và đảm nhận vai trò phiên dịch cho Giáo sư David.
Giáo sư David vô cùng say mê văn hóa Trung Hoa. Ông có đôi mắt xanh ngọc và mỉm cười nói với Ôn Địch rằng, khi còn là một chàng trai trẻ trung, quyến rũ, ông đã luôn muốn đến Trung Quốc.
“Tôi từng yêu một cô gái Trung Quốc. Cô ấy cũng có mái tóc dài xinh đẹp như em vậy.” Ông đứng trên Vạn Lý Trường Thành, nhìn xa xăm và nói đầy cảm xúc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

