Trời vừa tờ mờ sáng, bến cảng đã trở nên nhộn nhịp, người công nhân phụ trách ghi danh hành khách cầm cuốn sổ nói: “Cô gái, lên thuyền đi, cô đợi không được đâu.”
Ôn Địch bướng bỉnh lắc đầu: “Không, anh ấy sẽ đến, tôi biết mà.”
Cuối cùng, từ xa xa, một bóng hình xanh lá xuất hiện, Trần Gia Hựu thở dốc, lấy ra từ trong túi chiếc bánh: “Đây là bánh hoa quế mà em thích nhất, chỉ còn có chừng này thôi, em phải ăn tiết kiệm đấy, ăn hết rồi là không còn nữa đâu.”
Ôn Địch không nói gì, mở gói bánh hoa quế ra, lấy một miếng cho vào miệng. Hương thơm nhè nhẹ lan tỏa, nhưng trong lòng cô chỉ có vị đắng chát. Hai người nhìn nhau, nhưng không biết phải nói lời tạm biệt thế nào.
Phía sau, người công nhân lớn tiếng gọi: “Cô gái, nhanh lên, thuyền sắp khởi hành rồi—”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

