Ngày 21 tháng 7 năm 1969, Armstrong đáp xuống mặt trăng bằng tàu vũ trụ có người lái "Apollo 11". Ông nói: "Đây chỉ là một bước nhỏ đối với một người, nhưng là một bước khổng lồ đối với nhân loại."
Khi Ôn Địch nghe tin này qua đài phát thanh, cô đang học thuộc hằng số lực hấp dẫn. Hôm ấy, khắp thế giới đều không ngừng phát đi bản tin mang tính bước ngoặt lịch sử này.
Ôn Địch giơ tay ôm lấy cánh tay của mình, cô cảm nhận rõ làn da nổi da gà vì quá xúc động.
Cô từ con đường nhỏ chạy ra, khiến Trần Gia Hựu phải vội vã bóp phanh xe đạp, suýt nữa ngã nhào vì cô.
"Gia Hựu, anh nghe chưa! anh có nghe không!"
Trần Gia Hựu cười, đứng thẳng người, kéo nhẹ tóc cô: "Nghe rồi, Ôn Địch, anh nghe rồi."
Từ khi nhân loại ra đời, họ chưa bao giờ ngừng khám phá thế giới chưa biết. Ôn Địch ngẩng đầu nhìn bầu trời vô tận, cô cảm nhận máu trong cơ thể mình như đang sôi sục. Sự hấp dẫn của vũ trụ này đối với cô quá lớn, cô muốn tìm hiểu nó, muốn đối thoại với nó, muốn biết liệu ngoài kia, ngoài sự vô hạn, còn gì đang tồn tại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

